Nghệ Thuật Tân Cổ Điển Của Người Pompeii

Nghệ thuật Tân cổ điển được phát triển như một nhánh đối lập khi trường phái Rococo tràn ngập Châu Âu, một trào lưu được cho là quá lố diêm dúa. Tân cổ điển là sự nhắc lại tinh hoa của kiến trúc Cổ điển và kiến trúc Phục hưng, Tân cổ điển bao gồm tính trật tự và giản đơn. Chúng ta cùng điểm xem văn hóa Pompeii thế kỷ XV đến XVII có gì nổi bật nhé.

Nghệ Thuật Tân Cổ Điển – Di Sản Của Người Pompeii

Giới nghệ thuật tại Châu Âu ngày càng quan tâm đến những hình ảnh thần thoại và thể loại văn thơ mới có nguồn gốc từ các đồ tạo tác được tìm thấy tại Pompeii (Ý) và Herculaneum. Phong cách nổi bật này được biết đến dưới tên gọi Tân Cổ Điển, trường phái nghệ thuật phổ biến và lâu đời và xuyên suốt nhất trong lịch sử. Sự tổng hợp của chủ nghĩa lãng mạn và chủ nghĩa duy lý cho phép nó vượt qua mọi khoảng cách xã hội, văn hóa đồng thời sự trùng hợp ngẫu nhiên của nó với cuộc Cách mạng Công nghiệp đã khiến cho nó trở thành phong cách toàn cầu đầu tiên trên thế giới.

Những khám phá di chỉ tại Pompeii và Herculaneum không chỉ giúp tạo ra thật nhiều ý niệm nghệ thuật của cuộc cách mạng công nghệ. Nó nuôi dưỡng phong trào Khai sáng đang phát triển vào thế kỷ XVIII ở châu Âu lúc bấy giờ. Các phát hiện này đã cung cấp các giá trị văn hóa mà phong trào Khai sáng đang tìm kiếm. Tài liệu nghệ thuật chủ yếu là thơ ca và triết học từ thành phố bị chôn vùi bởi núi lửa này lại làm mới một lần nữa sự quan tâm đối với văn học cổ Hy Lạp và La mã.

Phong Cách Xuyên Suốt Chiều Dài Lịch Sử

Phong cách Tân cổ điển ngày càng trở nên gắn kết với nền tảng xã hội của thế giới đương đại. Chẳng hạn những bức tranh vẽ trên tường La Mã đã trở nên gắn liền với giá trị thẩm mỹ xuyên suốt được cho là do thuyết Neo Classicism (Tân Cổ Điển Chủ Nghĩa). Vào cuối thế kỷ mười tám August Mau người Đức (15/10/1840 – 6 /10/1909), nhà phê bình của một trong những cuốn sách nhận định đầu tiên về nghệ thuật Pompeii, đã đánh giá các bức tranh tường như sau:

Ngày càng có nhiều nhận thức cho rằng: Các bằng chứng vật chất chẳng hạn như tranh cổ, cho thấy chúng có cả định nghĩa ban đầu và định nghĩa đó sau này vẫn phát triển theo thời gian khi mà lớp khán giả đã thay đổi các quan điểm thì Tân cổ điển vẫn tiếp tục.

Người họa sĩ Pompeii đã sử dụng các giá trị thẩm mỹ có cùng nguồn gốc từ các họa sĩ tân cổ điển như Anton Raphael Mengs (1728-1779), Jacques-Louis David (1748-1825) và Jean-Auguste-Dominique Ingres (1780-1867) (hình 3). Không ai trong các họa sĩ tân cổ điển vẽ như Mengs. Vì trước đây đều vẽ theo sự tích những tác phẩm. Các họa sĩ người Ý như Sandro Botticelli (năm 1445-1510) và họa sĩ Raphael (1483-1520) (hình 4 và 5). Đây là các họa sĩ tiên phong kết hợp các chủ đề thần thoại với quan điểm mới.

Quan Điểm Lý Tưởng Hóa Tranh Phong Cảnh và Thần Thoại .

Các bức tranh nghệ thuật Primavera và Sự ra đời của thần Vệ nữ của họa sĩ Botticelli. Cả hai tác phẩm nổi tiếng đều được giới thiệu vào giữa thế kỷ XV.
Để có thể hiểu ý nghĩa bức tranh Megalographia (tranh tường) cổ điển ở quy mô này. Chúng ta phải quay trở lại thời kỳ tiền Kitô giáo. Với các bức tranh sơn dầu Dionysian ở Biệt thự huyền bí – Di sản thế giới tại Pompeii (50 TCN). Sau này Nicholas Poussin (1594-1665) và Gaspard Dughet (1615-1675) hay Claude Gellée (Le Lorrain 1600-1682) xem hình 7. Họ là những họa sĩ đầu tiên ngoài Ý nghiên cứu và vẽ tranh trên đất Ý.
Hãy tưởng tượng cảnh Lorrain vẽ một bức tranh phong cảnh trong một lần thăm viếng khu vực Campania. Khi ông tình cờ thấy dọc đường đi tranh cảnh quan hữu tình trên những vách tường của ngôi nhà. (hình 6)

Ảnh Nghệ Thuật Tân Cổ Điển Tại Pompeii

Tân cổ điển của Amy Home Decor.

DMCA.com Protection Status